|
Bao
năm rồi con lưu lạc ngàn phương,
Con
nhớ mẹ suốt canh trường khắc khoải,
Ơn
dưỡng dục mẹ ôi ! Sao xiết kể,
Công
sinh thành con nghĩ : quặn ḷng đau.
Gốc
mai già xơ xác đă từ lâu,
Chơ
vơ đứng giữa đường đời gió lộng.
Ḍng
sông chảy : ấy đời con trong mộng,
Lững
lờ trôi..., trôi măi đến bao giờ ?
Có
những đêm con thiêm thiếp trong mơ,
Con
mơ thấy hồn con về thăm mẹ.
Được
ấp ủ trong t́nh thương của mẹ,
Mảnh
hồn con ấm dịu biết bao nhiêu ?
Bốn
phương trời con t́m kiếm đă nhiều,
Nhưng
không có một t́nh yêu của mẹ.
Vu
lan đến cơi ḷng con quạnh quẽ,
Bóng
người xưa như phảng phất đâu đây.
Một
chiều thu lạnh dâng bát cơm đầy,
T́nh
nghĩa ấy, mẹ ôi ! bao thấm thía.
Phương trời này con ngậm ngùi rơi lệ,
Đức
cù lao muôn một trả chưa xong.
Mùa
Vu lan Quư măo (1963) |