|
Xuân như tại
HT. Thích Tâm
Châu
Mặc vận-chuyển, xuân
đi, xuân lại,
Dù doanh, hư, tiêu,
trưởng (1) vẫn như thường.
Âm vô ngôn, chung điệu
nhạc muôn phương,
Mầm ẩn hiện dệt hồn
xuân như-tại.
Ḷng gió chuyển kinh
qua thiên vạn tải,
Hư không tràn thanh-khí
ngợp chân-không.
Mây xa xưa vẫn
thanh-thản trập-trùng,
Trăng Viên-Giác vẫn là
trăng muôn thuở.
Tràn pháp-giới ánh linh
quang rực rỡ,
Chim thênh-thang, hoa
bướm rộn ràng tươi.
Non xanh xanh, bất
động, ngút chân trời,
Biển bát ngát, một mùi
(2) không giới hạn.
Nước vẫn ướt từ đáy
nguồn vô tận,
Sóng gầm vang, thể tính
vẫn thường như.
Ánh dương hồng hơi ấm
hệt ban sơ,
Sao lấp-lánh trên màn
tơ xanh thẳm.
Nhịp bước nhẹ in dấu
chân lẫm-chẫm,
Tóc phơ màu, run gọi
bóng thời-gian.
Rằng vinh-hoa, phú-quư
trộn cơ-hàn,
Xưa, sau măi vẫn một
nguồn sinh-lực.
Hoa-tạng-giới trùng
trùng vô cùng cực,
Luồng tâm-tư vi-tế bản
nhiên hoài.
Lầm sự-vật làm chi thêm
bải-hoải
Xuân là xuân trong
tự-tại như-như!
(1)
Sự vật luôn luôn trong trạng thái: đầy,
vơi, ṃn, nở.
(2)
Nước biển có một vị mặn, đạo Phật có một
vị giải thoát.
trích Cánh
hoa tâm |