|
Theo dấu chim
bay
Phổ Đồng
Xưa nếu biết cuộc đời là cơi tạm
Th́ lối về đă theo dấu chân nai
Người
cứ tưởng
ta bà
là cơi thật
Nên ngh́n đời vẫn theo dấu chim
bay.
Sầu hiu hắt hai bờ loan nắng vỡ
Mộng trần gian và hiện thật đâu
rồi?
Giờ ngoảnh lại bóng nhoà quên mất
dấu
Bước tiếp theo nghe quờ quạn bồi
hồi!
Việc
quá khứ chỉ bày qua kư ức
Nuối
tiếc nhiều và ray rức khôn nguôi
Hiện
tại hạnh phúc đan xen ít ỏi
Khổ
đau nhiều, hận tủi lại càng tăng.
Tương lai chưa đến mù mờ nào biết
Thả
đường
dài quanh quẩn mỏi gót chân
Một
trăm năm bay vèo theo giọt nắng
Chờ
trăng già mơ hỏi tuổi trăng non!
Sỏi
lăng ṃn tuổi buồn lên lá thắm
Rừng
vẫn xanh đá dựng bóng trăng qua
Suối
róc rách chở trăng về bến cũ
Nước
xa nguồn về cội lạnh ḍng ca.
Mây
bóng lay gió về mưa chớm động
Tàn
thu, đông nghe lạnh tủi đá buồn
Sầu
ly biệt hắt hiu bờ nắng đọng
Én
cựa ḿnh ngơ ngác động xuân phong.
Rồi
một sớm tàn xuân qua lửa hạ
Đào
mai buồn ủ rũ bóng chiều dâng
Nụ
có biếc tuổi xanh, vàng chuyển dịch
Lại
một đời xê dịch nỗi bâng khuâng.
V́
vô thường luôn luôn là biến dịch
Nên
vô thường luôn hiện hữu như Không
Bờ
quá khứ tương lai thành không tưởng
Niềm
bâng khuâng chợt sáng dơi chân đi.
|