|
Duyên khởi TSNC Phật học
Thừa Thiên - Huế
Trong đêm dài sinh tử của chuỗi luân hồi vô tận, chúng sinh bị đè nặng bởi
ái hữu tham dục, bị bủa vây bởi quá nhiều nghiệp chướng khiến đôi lúc tưởng
chừng như im ĺm bất động. Nhưng không, dưới bề mặt phẳng lặng của biển nước
bao la, những đợt sống ngầm vẫn liên tục chuyển dịch; dưới ḷng đất, trong
cái vỏ trơ cứng chai ĺ, khối lượng nham thạch khổng lồ vẫn nối tiếp sôi sục
trào dâng... Cũng vậy, con người, một tổ hợp năm uẩn, không bao giờ bất
động, đứng yên. Đó là quy luật.
Vốn
bị giới hạn ngặt nghèo trong thân xác bé bỏng, mong manh, thường xuyên chạm
mặt với những thực trạng chua xót đau buồn của nghiệp quả, con người đă phải
nỗ lực không ngừng, cố gắng vươn lên, t́m kiếm, xác định cho ḿnh một vị
trí, hay nói cách khác, là khẳng định sự tồn tại của ḿnh ở giữa trời đất
non nước bao la; con người đă phải vất vả ngược xuôi trong biểu đồ ư thức để
mong t́m ra phương thế, đă tất bật lui tới trong duyên sinh để củng cố niềm
tin ...
Bỗng nhiên, những gịng chữ của một trang sách hiện lên, «...văn phật đạo
trường viễn nhi bất sanh thối quyện», như một lời nhắc nhở, một sự khích lệ
lớn lao cho bất cứ ai sống giữa cuộc đời này, đi trên con đường đó. Ở đây,
Phật đạo không là ǵ khác, đó chính là con đường, con đường của trí tuệ và
t́nh yêu. Với trí tuệ, con người biết và xác định được vị trí, thân phận của
ḿnh giữa ḍng chảy của vô thường biến hoại; biết vạn sự, vạn vật chỉ tồn
tại trong mối tương quan tương duyên, con người chỉ tồn tại trong cuộc sống
cộng đồng, không thấy có cuộc sống của cá nhân ngoài cộng đồng ,
cũng không thể thấy c̣n tồn tại một cộng đồng nhân loại nếu cắt đi những
phần tử con người riêng biệt. Với t́nh yêu, con người thấy hạnh phúc trong
cuộc sống chan ḥa là hạnh phúc đích thật, thấy ấm áp đôi chút trong sự băng
giá cô đơn sâu thẳm của kiếp người và trên hết, thấy rằng, con người chỉ là
nạn nhân, những nạn nhân như một nhà thơ nào đó đă từng nói “thuyền ai ngược
gió, ai xuôi gió, cũng chỉ trong ṿng bể thảm thôi”...
Nơi
mảnh đất Miền Trung bé nhỏ với mùa Hạ nắng chang, khô cằn sỏi đá, mùa Đông
rét buốt, lầy lội nước bùn với những đám mây đen nghịt sà thấp như sẵn sàng
giáng xuống những thảm hoạ, tai ương nguy hiểm nhất, người dân Thừa Thiên &
Huế, một trong những cụm dân cư, đă thấm thía đến tận đáy ḷng về những
thịnh nộ của thiên nhiên, về những cuồng si của nhân thế.
Và
bây giờ, như bất chợt bùng lên ư tưởng, gom góp đôi điều ǵ đó của người
xưa, của Phật Tổ, với những gịng chữ trên trang giấy, qua những khảo cứu,
biên dịch hay thêm vào vài ba sáng tác thơ văn... được xem như những sợi chỉ
nối kết tâm t́nh của những người đồng điệu nhằm sưởi ấm đôi chút hay xua đi
khí lạnh mùa Đông. Và đấy chính là lư do sự có mặt của “TẬP SAN NGHIÊN CỨU
PHẬT HỌC” mà quư vị có ở trong tay.
Mạnh Đông,
Tân Tỵ.
Huế, Ngày 19 tháng 11 năm 2001
Tỳ kheo Thích Thiện Hạnh.
(trích tsnc.1) |