Minh Ðức Triều Tâm Ảnh
1. Ký ức gập ghềnh nỗi nhớ
vắt qua con ðýờng sýõng mù
bồ ðề lá ðỏ
dấu chân xanh
ba mýõi nãm thỏng cuộc ra ði
chiếc gậy gõ lanh canh
dốc sỏi dốc sim
khe tràm thung mua
thâm tình bè bạn
cảm õn mái cỏ mục
cảm õn cành trúc výõn ngang
cảm õn nắng mýa
vết hằn nhức mỏi
tiếng chim hót lýng mây khắc khoải
rõi hạt tình dãm bảy nỗi bõ ngõ
ðêm
thèm một chút hoang sõ
ngày
ngủ giữa nhân sinh
chẳng có ai thức cả
sợi tóc rụng không quen gió lạ
phủi tay hoài
cát bụi cũng ðành hanh
lắng nghe dòng sông
bọt nýớc phập phồng
quảy khổ ðế trên vai
thuyền qua trãng ýớt áo
thả mộng ýớc týõng lai
câu lýỡi câu không lýỡi.
2. Ký ức con ðýờng
ôi! Ký ức chênh vênh
rối ren
vô lối
mù sýõng vật vờ
lá trái rụng výờn hoang
thýõng ngýời em ðông phýõng
ðau cứa con tim
máu chảy hai bờ
nửa xuôi nửa ngýợc
hoa rõi không ai nhặt
nghĩa mất chẳng ai tìm
kinh sách giả kiến ðùn, mối ðục
ðọc vĩnh cửu trên tờ giấy mục
chữ rõi
chữ lạc
chữ cùn!
Ðêm vắng canh tàn
chuyện cũ chong ðèn
hốt hoảng
tần ngần
cố quận u mê
tình quê chấp chới.
3. Ôi! Là dấu chân xanh
bồ ðề lá ðỏ
vội vã býớc thấp býớc cao
say nằm chân cầu cũ
vị ngọt ba ðời
tuổi thõ hoang ðýờng
vòng tay ấp ủ
bóc từng tế bào
câu thõ nhạt nhẽo
giọt cýờng toan sũi bọt lâu rồi
nói với em ðiều ðã lỡ khóc cýời
chẳng mặn mà chi
rừng sâu
ðêm
chợt nghe lá thở
ký ức con ðýờng
không hoang vu, không mới mẻ
chập chờn chập chờn
lả lýớt dậy mà ði
chập chờn chập chờn
sinh tử chẳng nói gì!
Minh Ðức Triều Tâm Ảnh
Am mây tía, Thu Giáp Thân.