Cõn vô thýờng
Một buổi chiều,
ta ngồi trên tảng ðá,
cố lặng im
nhýng ðã nói thật nhiều,
với mây ngàn
với cát ðá rong rêu,
từ vô thỉ
do ðâu mà biến ðộng.
Rồi ýớc mõ
nguyện cho mình hóa gió,
thoảng ðùa qua
trong chiều hạ nắng tàn;
Và là gió
giữa những ngày nắng hạ,
và là mây
trên ðỉnh núi lang thang.
Rồi làm hạt mýa ngàn
rõi xuống ðất,
tắm trần gian
vạn tội chảy về sông;
Cho cỏ cây hoa lá
kết thành bông,
làm dịu lại
chặng ðýờng lên cát bụi.
Có một ngày
giữa cuộc ðời hý thực,
giữa thực hý
ai biết nó là ðâu!
Với trãng sao
ta ðùa giỡn tinh cầu,
ðời ðýa ðẩy
chuyện ðời ðâu có thực.
Nếu ðã biết
cuộc ðời là hý thực,
thì trần gian
ðâu ngại býớc chân ði.
Kiếp ba sinh
biến ðộng có nghĩa gì,
nên tuyệt giác
cũng là nõi huyễn hoặc.
Vùng cát ðá
bao giờ cũng tịch mặc,
giữa biển xanh
muôn thuở sóng rì rào;
Ngàn sa mạc
cỏ nhận ðời cô ðộc,
ðọng sýõng ðêm
in bóng vạn trãng sao.
Dòng thõ say
ai ðã ðể tình trú ngụ,
tình ðã ði
khắp vạn nẻo ðýờng quê;
Xýa ðã ði
nên nay phải trở về,
mà huyễn hoặc
cũng là nõi tuyệt giác.
Tuệ Nguyên