|

Có một thời, khi đức Thích Tôn khai diễn Đại
hội trên đỉnh Kên Kên, để khẳng định những
giá trị phổ quát của các chúng sinh trong
thế giới Sahà vốn đang bị đè nặng dưới muôn
vàn thống khổ này; bấy giờ có vô số Thượng
khách từ nhiều phương trong vô tận thế giới
về tham dự. Nhìn thấy thế giới Sahà này quả
thực vô cùng xấu xa, ô trược và uế tạp, với
những dấu hiệu của bịnh tật, nghèo đói,
chiến tranh và áp bức; một thế giới bị bao
trùm trong bóng tối, bị cách ly hoàn toàn
với phần còn lại của Đại dương Vũ trụ bao
la; họ bị chấn động cho đến tận cùng bản thể
tồn tại. Toàn thể Thượng khách ấy đồng loạt
đứng dậy trước đức Thích Tôn, phát nguyện sẽ
ở lại trong Cõi Trần đau khổ này, để trợ
giáo đức Thích Tôn kiến thiết một Thế giới
thanh tịnh vi diệu, như là Thế giới Quê
hương của các Ngài.
Thế nhưng, không phải thế. Sahà không phải
chỉ là thế giới của những chúng sinh bé nhỏ,
thấp kém, như được nhìn từ ngoại hiện, từ
góc độ quyền năng hung bạo của Thiên ma Ba
tuần đang liên tục quậy hư không thành dông
bão, góp mây trời làm lũ lụt. Bên dưới muôn
triệu lớp sóng gào thét kinh hoàng của đại
dương nước mắt ấy, là một cõi trầm mặc,
tưởng chừng như sa mạc hoang vu. Nhưng trong
cõi tịch mịch hoang vu ấy, sự sống vẫn không
ngừng triển nở. Cho đến một lúc nào đó, khi
âm thanh sư tử hống của Đấng Đại hùng cất
lên, thì từ trong lòng đất vọt lên, xuất
hiện những người con của Đất Mẹ, từ lâu vẫn
im lặng. Thân hình của họ ngời sáng bởi ánh
sáng của hùng lực và trí tuệ. Ánh sáng từ họ
sẽ rọi sáng Thế giới Sahà, sáng cho đến vô
tận Thế giới.
Phật lịch 2544, cuối Đông Canh thìn
Chủ trương
Tuệ Sỹ
|