ĐƯỜNG VỀ HỐ THẲM
Đại Lãn
MỤC LỤC
[74]
CHỚ BẬN CÓ CÙNG KHÔNG
CÔNG ÁN:
Tăng hỏi Đạo Hạnh:
- Đi đứng nằm ngồi đều là tâm Phật, vậy tâm Phật là gì?
Đạo Hạnh dùng kệ đáp:
- Có thì muôn vật có
Không thì tất cả không.
Có không như trăng nước
Chớ bận có cùng không.
Đạo Hạnh lại tiếp:
- Trời trăng treo đầu núi
Người người mất hết châu
Kẻ giàu có ngựa hay
Bộ hành không ngựa cỡi.
LỜI BÀN:
Ở đây Đạo Hạnh không cần dùng phương pháp phủ định để hiển bày tâm Phật
; mà chỉ cần đưa ra thí dụ trăng nước, để biểu thị cái tâm tự tại không
vướng bận của người hỏi, và làm sụp đổ mọi kiến giải có được ở trần gian
này, về quá khứ, hiện tại cũng như tương lai, mà chính con người bỏ quên
cuộc sống đang là của họ.
LỜI TỤNG:
Duyên kia đã hết có gì mong
Việc nọ chưa thành đã ngóng trông
Hiện hữu Đang Là sao chẳng sống
Duyên thành dứt bặt có cùng không.
|