ĐƯỜNG VỀ HỐ THẲM
Đại Lãn
MỤC LỤC
[50]
MỘT VẬT CỦA HUỆ NĂNG
CÔNG ÁN:
Một hôm huệ năng bảo chúng rằng:
- Ta có một vật không đầu không đuôi, không tên không chữ, không lưng
không mặt; các ngươi có biết không?
Thần Hội bước ra thưa:
- Đó là bản nguyên của chu Phật, Phật tánh của Thần Hội.
Huệ Năng dạy:
- Ta đã nói với con là không tên không chữ sao còn gọi bản nguyên Phật
tánh! Như vậy, con chỉ lấy cỏ che đầu mà đi, cũng chỉ là tông đồ biết
kiến giải giỏi mà thôi.
LỜI BÀN:
Lục tổ đã đưa ra một cái bẩy để gài ngươi, chứng tả ông ta không phải
một tên bán củi quê mùa, mà là một gã thợ săn chính hiệu.
Thần Hội đã bị mắt vào bẩy, chỉ vì tánh háo thắng; còn những người khác
thì sao? Chẳng thà như Thần Hội tiểu sư, thì đỡ ấm ức trong lòng, còn
hơn là biết mà không dám nói ra sợ bị kẹt vào bẩy, khó mà tiêu được. Đã
thế, chẳng hơn gì Thần Hội tiểu sư, chỉ vì tránh vào bên này nên bị kẹt
vào bên kia. Ở đây, thử hạ một đáp án, để gỡ gạc phần nào nổi ấm ức mọi
người cùng tiểu sư Thần Hội được không? nếu im lặng như mọi người, thì
cũng bị mắt bẩy; còn nếu mở miệng ra, thì cũng bị mắt kẹt như Thần Hội
tiểu sư. Nếu thấu rõ được chỗ này, thì cũng có một vật như tổ sư không
khác, mà không bị kẹt vào vẫy. Hỏi nhưng không chờ đáp án.
LỜI TỤNG:
Duyên kia không vướng vật dung thông
Ý nọ không vướng thể pháp đồng
Ngàn sai vạn biệt về một lối
Hiện tiền không ngạn vật về không.
|